Cùng là phụ nữ như nhau thế sao kẻ khóc người cười?

Là phụ nữ, ta hơn nhau bằng hai chữ may mắn, nhưng cuộc sống này lắm ngã rẽ, nên xin đừng làm đau nhau nữa. Người đàn ông vô hình kia chẳng làm được gì cho vết thương khó lành trong ta.

Chúng ta đều là phụ nữ, cùng chung một thân phận đàn bà, họa chăng nếu có khác nhau thì đó chính là hoàn cảnh. Là chị giàu và tôi nghèo, là chị xinh xắn còn tôi hoàn toàn không có nhan sắc, là chị giỏi còn tôi chỉ là hạng xoàng, là chị tự tin còn bản lĩnh của tôi có bao nhiêu tôi cũng chẳng biết.

Nếu tôi có sẵn một sự lựa chọn trước khi chào đời, tôi sẽ chọn cuộc sống đủ đầy như chị và chắc gì chị đã chọn cuộc sống bình dị như tôi. Thế tại sao lại tự làm khổ nhau nhiều như thế?

Cái gì cũng vậy, trời sinh ra được cái này mất kia, trời không ban nhan sắc thì đổi lại còn đẹp nhờ tính cách, đừng phỉ báng nhau chỉ vì một vẻ bề ngoài, đừng coi thường nhau. Bởi, đời còn dài, “lên voi xuống chó” bất thường mà không một ai trong chúng ta có thể lường trước.

 

Là phụ nữ như nhau thế sao kẻ khóc người cười?

Đời còn dài, tương lai không thể biết trước…

 

Bạn chê cô gái kia xấu xí, bỗng một ngày vịt con hóa thiên nga, bạn khen một cô nàng nóng bỏng và hoàn mỹ trước mắt nhưng ai biết lỡ mai này đời trớ trêu và tàn tạ khiến phận hồng nhan bạc mệnh chẳng nhìn ra. Đời vốn phũ phàng, làm thân con gái, đến một giai đoạn nào đó nhan sắc cũng nhạt phai, đến khi đó nhìn lại thì ra ta đã làm khổ nhau rất rất nhiều.

Con gái ích kỷ một ít, đến khi làm phụ nữ sự ích kỷ nhân đôi, khi đời gọi ta bằng hai chữ đàn bà là bàn đạp cho sự ích kỷ đã tăng lên làm mười. Một bên chồng, một bên con, trước là ba mẹ sau là gia đình chồng, ta đã quá áp lực, thế mà còn lắm người ngoài kia cứ đâm đầu mãi vào bể khổ giành giựt một người đàn ông?

Trời sinh ra có đôi có cặp, thế thử hỏi sống một chồng hai vợ có sướng hơn không khi niềm đau và thù hận dâng ngày một cao, cao vời vợi. Chị này cười trước mặt người kia vì đã giành được anh ấy, người nào đó khóc đến nghẹn lòng cầu mong được chồng về để gia đình êm ấm như xưa… để rồi giằng co để rồi cắn xé, để được gì, để được người đàn ông hai lòng kia ư? Có đáng không?

 

Là phụ nữ như nhau thế sao kẻ khóc người cười?

 

Đàn bà thương một người mang hai chữ “đàn ông”, nhưng đàn ông chắc gì một lòng một dạ với duy nhất một người đàn bà, ta khổ vì chính ta, ta khổ vì người ta khổ, vì ta là đàn bà..

Cùng là phụ nữ như nhau, ta hơn nhau bằng hai chữ may mắn nhưng cuộc sống này lắm ngã rẽ và tồn tại thêm cả nhân quả tuần hoàn. Sướng trước khổ sau, nên xin đừng làm đau nhau nữa, người đàn ông vô hình kia chẳng làm được gì cho vết thương khó lành trong ta. Hãy chọn bình yên rồi an yên sẽ đến, đừng giành nữa chẳng qua đã lỡ duyên mà thôi.

Tương lai quá dài, là màn đêm u tối hay bầu trời rực rỡ cầu vồng, nếu phụ nữ không làm đau nhau nữa thì đàn ông chẳng còn cớ gì có thể hay gọi là có khả năng mà tổn thương ta.

Nói thì nói vậy thôi, nhưng at biết, ở đâu đó vẫn mãi tồn tại những mối quan hệ chằng chịt lắm mơ hồ, chẳng ai chịu buông tay bất cứ điều gì trước mắt. Bởi vậy, ta luôn phải đau lòng vì lỡ mang trong mình cái phận hồng nhan.

Vậy, sao chúng ta phải hơn thua làm gì khi ta cũng chỉ là phận đàn bà như nhau…

Theo Phununews (Sưu tầm)

Previous 5 Chòm sao có “Quý nhân phù trợ” nửa đầu năm ĐINH DẬU 2017
Next Jaejoong được đám đông "khủng" 500 fan đón chào, cùng Sungmin rạng rỡ ngày xuất ngũ