Hòn đảo thổ dân ăn thịt người

Đây là một hòn đảo nhỏ thuộc chủ quyền của quốc gia Ấn Độ. Không một người lạ mặt nào có thể đặt chân lên đó mà có thể bảo toàn được tính mạng để trở về.

Cư dân đảo Bắc Sentinel thuộc Ấn Độ Dương đã bị cô lập hoàn toàn với Thế giới bên ngoài từ hàng nghìn năm qua. Bất cứ ai muốn tiếp cận hòn đảo ở cự li gần đều sẽ phải đối mặt với hàng loạt mũi tên hướng thẳng về phía mình.

Vị trí đảo Bắc Sentinel từ định vị toàn cầu.

Loading...

                                                        Vị trí bán đảo Bắc Sentinel từ định vị toàn cầu.

Xã hội ở đây dường như không tiến hóa hơn xã hội ở thời kỳ đồ đá là bao. Họ đã cố gắng bảo vệ nền văn hóa lâu đời của mình từ thế hệ này sang thế hệ khác nhưng chắc chắn nền văn hóa này sẽ nhanh chóng biến mất hoàn toàn nếu nó tiếp xúc với nền văn minh hiện đại.

Vào hồi thế kỉ 19, có một số con thuyền nhỏ bị sóng đánh xô vào các tảng đá trên hòn đảo này và vỡ tan tành. Đoàn thủy thủ cố gắng bơi vào bãi biển để cầu cứu nhưng thổ dân trên đảo đã tấn công họ tới tấp bằng cung tên.

Lần khác nữa, năm 1897, một nhóm cảnh sát đã đặt chân tới hòn đảo này để truy tìm một tù nhân nguy hiểm bỏ trốn. Thế nhưng sau đó, họ đã phát hiện ra tên tù vượt ngục ở rừng trong tình trạng bị cắt cổ và người găm đầy mũi tên. Nhóm cảnh sát vội vàng cao chạy xa bay khỏi đó ngay lập tức.

Hòn đảo bị cô lập khỏi thế giới bên ngoài nhìn từ trên cao.

                                           Hòn đảo bị cô lập khỏi thế giới bên ngoài khi nhìn từ trên cao.

Đảo Bắc Sentinel chỉ rộng khoảng 72 km2 với không có quá 400 người thổ dân sinh sống ở đây. Vào tháng 8/1981, một con tàu mang tên “The Primrose” đã cập bến hòn đảo bí ẩn này. Và không ngoài những dự liệu ban đầu, dân bản địa đã phản ứng rất mạnh mẽ khi có người lạ xâm nhập vào nơi ở của họ.

Họ đã ném rất nhiều lao và bắn tên vào thủy thủ đoàn nhưng rất may mắn là không ai bị thương cả. Thủy thủ đoàn sau đó được cảnh sát sơ tán bằng trực thăng.

Các nhà khoa học đã cố gắng hết sức để thiết lập mối quan hệ hòa hảo và thân thiện nhất có thể với các cư dân trên đảo một vài lần. Họ đã mang quà tới kèm theo những nụ cười cầu thị và những cái gật đầu rối rít nhằm cầu thân với người dân bản địa.

Thế nhưng, thái độ của người dân trên đảo đối với các nhà khoa học này cũng không khá khẩm hơn là mấy. Nếu không tỏ ra vô cùng thờ ơ, thậm chí khinh bỉ thì họ sẽ lại chĩa mũi giáo sắt vào những người xa lạ đến từ thế giới bên ngoài kia.

Dân đảo luôn sẵn sàng chĩa mũi giáo về phía những người lạ đặt chân lên đảo.

                           Dân đảo luôn sẵn sàng chĩa mũi giáo sắt nhọn về phía những người lạ đặt chân lên đảo.

Vào năm 1991, một nhà khoa học Ấn Độ đã gặt hái được những thành công đột phá khi thu hút được sự chú ý của gần 400 người thổ dân trên đảo. Họ dường như bị hấp dẫn và thu hút bởi một số… xô nhựa màu đỏ.

Thế nhưng vài năm sau, họ đã thu thập hết số xô nhựa đỏ được bỏ lại bên bờ biển nhưng vẫn từ chối tương tác và không bao giờ tiếp cận với các nhà khoa học khi họ đến.

Thổ dân sinh sống trên hòn đảo.

                                                                   Thổ dân bản địa sinh sống trên hòn đảo.

Sau khi nghe những tiếng la hét kinh người của thổ dân nơi đây, các nhà nhân chủng học nhận định rằng người dân đảo Sentinel sử dụng một loại ngôn ngữ rất khác với những ngôn ngữ được sử dụng trên quần đảo Andaman trước đây.

Từ lúc đó, các nhà khoa học đã đi tới kết luận chắc chắn rằng những cư dân bản địa sống trên hòn đảo này đã sống cô lập ở đây hàng ngàn năm rồi.

Các nhà nhân chủng học đã đi tới kết luận rằng những cư dân trên hòn đảo này đã sống cô lập ở đây hàng nghìn năm.

Các nhà nhân chủng học đã đi tới kết luận chắc chắn rằng những cư dân sống trên hòn đảo này đã sống cô lập ở đây hàng ngàn năm.

Trên thực tế, hòn đảo này là một phần của Ấn Độ, nhưng chính phủ Ấn Độ không có ý định can thiệp vào đời sống của cư dân đảo Sentinel. Họ có thể sống theo cách mà họ muốn.

Thậm chí, bây giờ chính phủ còn cấm không cho khách du lịch đặt chân lên đảo. Có rất nhiều lí do hợp lí để ban hành lệnh cấm đó. Thứ nhất, tính mạng của những người đặt chân lên đảo bị đe dọa (năm 2006, dân đảo đã giết 2 ngư dân xấu số tạt vào trú chân do biển động).

Lí do thứ hai là những thổ dân ở đây không có miễn dịch với những dịch bệnh đến từ bên ngoài. Có nghĩa là, thậm chí cảm lạnh thường tình cũng có thể cướp đi tính mạng của cư dân đảo.

Những người cố tình xâm nhập đảo rất dễ mất mạng trước sự tấn công của dân đảo.

                    Những người cố tình xâm nhập đảo rất dễ mất mạng trước sự tấn công quá khích của dân đảo.

Mặc dù những thổ dân này hoàn toàn không màng đến Thế giới bên ngoài nhưng những con người ở thế giới hiện đại lại không ngừng tò mò và hiếu kỳ về họ.

Không biết sống trong Thế giới nhỏ bé đó sẽ ra sao? Họ sẽ nghĩ gì về Thế giới ngoài kia? Đó vẫn còn đang là những câu hỏi lớn không có lời đáp.

Trên hòn đảo nhỏ bé này, dường như thời gian đã ngưng đọng ở một mốc thời gian rất xa trong quá khứ khi con người còn sống trong kỷ đồ đá. Không thể tưởng tượng được giữa thế kỉ 21 phát triển chóng mặt lại có người không biết đến Internet hay bom nguyên tử.

Họ chỉ biết duy trì nền văn hóa cổ đại mà ở đó thần thánh tồn tại trong mỗi hòn đá, mỗi lùm cây bụi cỏ. Đó quả thực là một câu chuyện thu hút trí tò mò của những con người hiện đại.

 Xem thêm :

Previous Kim loại mới siêu nhẹ, chỉ bằng 99.99% không khí
Next Lí giải nguyên nhân của sở thích uống máu người kì lạ